Chàng trai Tinh Trúc Gia

Một ngày như mọi ngày !

Hôm nay, cũng như những buổi trưa khác sau giờ cơm trưa ở Tịnh Trúc Gia. 

Từng bước tới nhà trà với sự yên tĩnh thường ngày trong giờ nghỉ trưa, đang nghĩ có ai ngồi ở xưởng trà nói chuyện cho vui. Vừa tới nơi, đã thấy Đức mang tạp dề, đầu đội mũ đứng làm từng chiếc bánh...

Tôi liền hỏi : Ủa, Đức không nghỉ trưa à? 

  Dạ, không

 Răng không nghỉ trưa cho khoẻ để chiều làm ? (Sao không nghĩ trưa cho khoẻ để chiều làm?)

Dạ, em thích làm, 

Thích học và thực hành lắm à Đức? 

Dạ, 

Hay Đức giúp cô Phú? 

Dạ,  cô Phú chưa ăn cơm,...

Tự nhiên tôi có niềm vui nhìn em làm bánh, ngồi nhìn em làm với cảm giác vui và tự hào lắm, vì em có sự đam mê trong công việc của mình, lại ý thức được cô giáo đã làm bánh chưa kịp ăn trưa.

Sau khi Đức kết thúc bữa ăn, phụ dọn dẹp, đánh răng, Đức lên phụ cô Phú hoàn thành những chiếc bánh... Đức đã học được cách giúp đỡ, chia sẻ và quan tâm tới cô giáo và các bạn của mình trong xưởng. 

...

Đức làm việc giỏi quá, thầy vui lắm, cho thầy một ly trà nhé? 

Dạ, 

Rồi Đức đi rửa tay, pha trà, ... 

Mang trà đến, xong em lại mang tạp dề trở lại để tiếp tục hoàn thành nốt những chiếc bánh còn lại.

Từng chi tiết, tôi quan sát từng tí một, từng tí một làm tôi cảm thấy vui hơn, vui với cái cách mà em làm việc, có thể đối với mọi người thì điều này bình thường, hay đối với những người không để ý những điểm nho nhỏ đó... nhưng với những thầy cô giáo làm việc tại Tịnh Trúc Gia, chắc chắn rằng sẽ rất hạnh phúc và đầy tự hào khi nhìn thấy từng bạn học viên tiến bộ... 

Bởi đó chỉ là kết quả của một quá trình cùng nhau chia sẻ, và xây dựng kế hoạch cho bạn một cách lâu dài, với sự quan sát của cả một cộng đồng. Đó chính là câu viết trên bảng khi bạn đến Tịnh Trúc Gia "Không có con đường dẫn đến Hạnh Phúc, Hạnh Phúc là con đường".

Đức luôn chia sẻ rằng bạn rất hạnh phúc khi làm việc ở xưởng trà, được học cách phục vụ, được giúp đỡ thầy cô và các bạn, trong từng lời chia sẻ của Đức, mọi người đều thấy trong Đức có sự tự tin là em có thể làm tốt những công việc thường ngày của mình tại Trà Quán Tịnh Trúc Gia.

Vậy đó, những niềm vui nho nhỏ đó, nuôi dưỡng Đức và các bạn, nuôi dưỡng cho cả thầy cô làm việc trong một gia đình, và cũng nuôi dưỡng cho những người bạn của Tịnh Trúc Gia, luôn quan tâm tới sự phát triển từng ngày của các bạn học viên và đời sống cộng đồng. 

Đó cũng chính là niềm vui lớn cuả tất cả các thầy cô ở Tịnh Trúc Gia... 

Thân mến