HẠNH PHÚC LÀ CON ĐƯỜNG

Những anh nông dân nối nhau thành hàng dài nhẹ bước cùng những chiếc xe rùa chở đầy nông phẩm, có khi là mùn cưa, cũng có khi là những cành cây khô, và đôi lúc lại là những bó rơm ...

"Cùng nhau làm đẹp cho vườn, cùng nhau khôn lớn cho mình thêm xinh"

Trong lao động, xe rùa là một trong những vật dụng hữu ích giúp chúng ta thồ hàng từ nơi này đến nơi khác một cách dễ dàng và thuận tiện. Đối với công việc làm vườn Tịnh Trúc Gia = TTG, xe rùa là vật dụng không thể thiếu trong hoạt động vườn, nó giúp chúng tôi chuyên chở những sản phẩm vườn lên nhà bếp; chở rơm cho ba mẹ con nhà bò (C, P và Lucky) được no đủ, chở các mùn cưa từ những nhà hàng xóm quanh vùng... Nhưng khó có ai biết được giá trị tuyệt vời của chiếc xe rùa mang lại cho các bạn cần sự hỗ trợ đặc biệt với những khó khăn trong vận động như các bạn ở  TTG. Và hôm nay tôi muốn viết về giá trị trị liệu tuyệt vời mà chiếc xe rùa mang lại cho một bạn thiếu niên tại TTG.

Tại trung tâm chúng tôi có rất nhiều bạn gặp khó khăn trong việc di chuyển, phần nhiều các bạn "chạy" hơn là đi bộ; và cũng nhón chân nhiều hơn là đứng trên bàn chân của mình. Để các bạn đi lại một cách bình thường như bao người là điều rất vất vả... Trong số những bạn đó có một bạn thiếu niên với dáng hình mảnh khảnh, với đôi bàn chân luôn luôn chỉ chạm trên hai nhượng chân của mình, chính vì vậy bạn luôn "chạy", chứ rất hiếm khi thấy bạn đi bộ. Chúng tôi đã đưa ra các phương pháp giúp cải thiện dáng đi của bạn như: nhắc bạn đi bộ, yêu cầu bạn trở lại vị trí xuất phát để đi bộ trở lại nếu bạn chạy đến vị trí khác và cả đi bộ trong tĩnh tâm để nhận biết bước chân.

...

Nhưng trong suốt nhiều tháng trời, sự tiến bộ của bạn chỉ là rất ít, bạn vẫn chưa thể hạn chế được việc di chuyển bằng các bước "chạy" của mình. Sau một thời gian tham gia học tập tại lớp Thanh Thiếu Niên = TTN. Chúng tôi nhận thấy bạn không còn phù hợp với lớp học nữa, chúng tôi đã thử bạn với các công việc ở vườn, xem bạn có thích hợp hơn không và công việc duy nhất mà bạn có thể làm được ở đây là “đẩy xe rùa”.

Không dễ dàng để bắt nhịp ngay với công việc mới, ban đầu bạn cũng chống đối khá mãnh liệt và cũng chưa quen với môi trường mới, bạn liên tục đòi quay trở lại lớp TTN. Bạn đã chấp nhận cùng làm việc chung bởi những nỗ lực kiên trì và đầy mồ hôi của các giáo viên tại xưởng vườn, đặc biệt là bác Hành - người cùng làm việc với bạn.

 

Joy và bác Hành

Điều bất ngờ đầu tiên khi bạn tham gia đẩy xe rùa đó là khả năng giữ thăng bằng của bạn. Thật sự mà nói, với chiếc xe rùa chỉ có một bánh xe nhỏ ở phía trước, không dễ dàng cho một người mới làm quen có thể sử dụng được, hơn nữa là người có khó khăn về di chuyển, thế nhưng bạn đã điều khiển một cách khá tài tình...

Những bước đi đầu tiên với hai bàn chân nhón gót đã làm cho bạn gặp nhiều khó khăn trong việc đẩy xe tiến về phía trước, đồng thời với thể trạng yếu, có lẽ bạn không đủ lực để đẩy chiếc xe di chuyển, đến khi xe lăn bánh thì lại không thể giữ cho chiếc xe đi đúng hướng, chiếc xe lao nhanh về phía trước và húc mạnh vào rào tre bên đường...

Sau nhiều lần mất kiểm soát, bạn đã bắt đầu có thay đổi...

Đầu tiên, bạn đi chậm lại, hai chân hạ thấp xuống để chạm toàn bộ bàn chân lên mặt đất, có như thế mới có được điểm tựa vững chắc cho thân; tiếp theo là những bước đi chậm mà chắc... và cứ thế cứ thế, chậm rãi, từ tốn, bạn đã dần làm chủ được chiếc xe rùa của mình trong những ngày tiếp theo.

Từng ngày một, bạn đã được giáo viên tăng dần khối lượng chở trên xe và vững vàng hơn trong công việc vận chuyển các vật phẩm của vườn. Sau hơn một tuần thử sức với chiếc xe rùa, bạn đã chính thức tham gia và đội xe của xưởng vườn để đi lấy mùn cưa từ các xưởng mộc quanh làng, hay lấy các cành cây khô từ các khu vườn bên cạnh trung tâm... giờ đây bạn đã trở thành một tay lái điêu luyện và là một anh nông dân cần cù...

Trong một buổi chiều đẹp trời có gió nhẹ, những bóng nắng hoàng hôn đổ nhẹ trên con đường nhỏ dẫn về khu vườn Biodynamic, tôi đã bắt gặp một hình ảnh thật đẹp, dáng hình mãnh mai đang lững thững bước từng bước nhẹ nhàng, từ tốn và chậm rãi tiến về phía trung tâm của TTG, nơi mà mỗi buổi chiều ba của bạn vẫn thường đứng đợi bạn trở về.

Từng bước chân bước nhẹ qua những phiến đá trãi dài, khuôn mặt ngây ngô ngước nhìn những chiếc lá trong buổi chiều tà mà không chút vội vã, hấp tấp như những ngày trước.

Hình ảnh đó thật tuyệt vời làm sao?!

Tôi thầm nghĩ phải chăng chính nhờ chiếc xe rùa mà đã thay đổi bạn như thế. Tôi còn được biết rằng, bây giờ bạn đã bắt đầu thể hiện những nhu cầu cơ bản của bản thân như khát nước là xin đi uống nước, chủ động ăn cơm... đây là những điều chưa bao giờ có với bạn trước đây. Từ công việc đẩy xe rùa tưởng chừng như giản đơn đã thay đổi một con người về nhiều mặt, từ dáng đi nước bước, từ ý thức đến nhận thức, từ "chạy" đến ít chạy và từ từ đi, tất cả những điều đó thật đáng để tự hào.

Vào mỗi buổi chiều, nếu có dịp ra vườn, thật dễ dàng bắt gặp hình ảnh dễ thương của những anh nông dân nối nhau thành hàng dài rảo bước cùng những chiếc xe rùa chở đầy nông phẩm, có khi đó là những mùn cưa, có khi là những cành cây khô, cũng đôi lúc là bó rơm khô ... nối tiếp theo nhau bất kể là ngày nắng hay mưa, trên con đường nhỏ dẫn lối họ đi với sự  kiên trì, nghiêm túc, như hành trình tìm kiếm sự hoàn thiện bản thân mình và chiếc xe rùa sẽ là người bạn đồng hành giúp họ ngày một tốt đẹp hơn trong cuộc sống.

 

Thầy Cường