CÂU CHUYỆN VỀ TRUNG

Lớp học vẽ ngoài trời của các bạn thanh thiếu niên Tịnh Trúc Gia
Trung và cô My cắt giấy

TÌNH THƯƠNG LÀ SỰ CHO ĐI, LAN TOẢ VÀ NHẬN LẠI YÊU THƯƠNG

Tôi đã có một khoảng thời gian dài làm việc tại Trung tâm Tịnh Trúc Gia. 

Rất nhiều câu chuyện của tình thương, sự hi sinh, cống hiến tuyệt vời mà tôi đã được chứng kiến và trải qua. Hôm nay, tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ nhưng rất thú vị mà tôi đã may mắn chứng kiến ở lớp học Thanh Thiếu Niên, Tịnh Trúc Gia. 

Ở Tịnh Trúc Gia, Trung là một cậu bé hóm hỉnh và rất dễ thương. Tuy nhiên, em cũng là một cậu bé có những hoạt động mạnh mẽ và rất năng động. Chính những điều này, vô tình nhiều lần xảy ra những khó khăn trong công việc cho các giáo viên tại lớp Thanh Thiếu Niên, nhất là những lần bạn tìm tòi, khám phá động cơ của máy quạt, tìm hiểu sự vận hành của bồn cầu, tất cả các tờ giấy phải được xé nhỏ và bỏ vào thùng rác... 

Và người luôn gần gũi với Trung nhất trong lớp học là cô My, cô luôn có mặt và cùng giải quyết các rắc rối nhỏ ở lứa tuổi các bạn. Nếu bạn hỏi tôi là có vất vả không, tôi tin chắc là không hề dễ dàng. Từ bàn học cho đến bàn ăn, từ phòng ngủ cho tới phòng vệ sinh, ở đâu cũng cần một sự quan tâm hết sức "chu đáo" - Nếu bạn đến Tịnh Trúc Gia, tôi cũng tin chắc bạn sẽ cảm nhận được việc này quan trọng như thế nào. 

Với tình thương chân thành cùng thái độ kiên quyết, rõ ràng trong phương pháp giáo dục đối với các em. Sau một thời gian đồng hành cùng Trung, em đã có những tiến bộ rất tốt trong các hoạt động của mình và cô My là người có ảnh hưởng rất lớn trong sự phát triển của em.

Một ngày, tôi khó có thể quên được ngày hôm đó, khi cô My bị đau miệng, không thể ăn cơm được mà phải ăn cháo. Tuy nhiên, cô vẫn ngồi sát bên Trung trong giờ ăn, và Trung cảm nhận được cô giáo của mình đang có cảm giác đau khi ăn từng muỗng(thìa) cháo. Trung bất ngờ dừng lại bữa ăn của mình, em với tay cầm lấy muỗng cháo của cô My, và liền lúc đó em đút cho cô My ăn cháo một cách từ tốn và hết sức ân cần. Từng muỗng, từng muỗn đã được bàn tay bé xíu cẩn thận đút cho cô giáo. Hành động đầy tình thương và bất ngờ này khiến cả cô My và tôi vô cùng ngạc nhiên đến thú vị.  

Trung ăn cơm, cô My ăn cháo

Cô My vẫn tiếp tục để yên và đón nhận hành động hết sức đáng yêu này của Trung cho đến khi hết dĩa cháo đầu tiên. Chưa dừng lại ở đó, em còn tiếp tục múc thêm một dĩa thứ hai cho cô để được giúp cô trong việc ăn, rồi sau đó em mới tiếp tục ăn dĩa cơm của mình. 

Một khoảnh khắc, cả cô My và tôi đều thực sự thấy rằng, khi chúng ta cho đi tình thương một cách chân thành thì chúng ta sẽ nhận lại được tình thương chân thành từ những người xung quanh. Vẫn biết rằng, công việc của chúng tôi vẫn có những khó khăn, không chỉ riêng các bạn mà còn cả chúng tôi, đều phải cùng thực tập, cùng đồng hành với nhau. Làm việc cùng các bạn cho chúng tôi cơ hội khám phá mới, hoàn thiện bản thân hơn trong công việc giáo dục, tôi cũng ý thức rằng chúng tôi, những thầy cô giáo vẫn còn đó những thiếu xót, và cũng cố gắng từng ngày để lớn lên cùng các bạn trong lớp học. 

Tôi cũng xin đóng lại câu chuyện nhỏ của tình thương và sự quan sát với niềm vui để chia sẻ cùng các bạn ở đây, tôi cũng mong rằng các bạn hay mạnh dạn cho đi những tình thương chân thành nhất đến với những người xung quanh, nhất định bạn sẽ đón nhận lại được những điều tuyệt vời như một câu chuyện nhỏ của Tịnh Trúc Gia nhé.  

Một câu chuyện mộc mạc từ thầy Cường, với sự đồng hành trong sự phát triển chung của Tịnh Trúc Gia. 

Thân mến! 

Lớp học nhiều niềm vui!