CHO NHỮNG CÂU CHUYỆN VÒNG TRÒN

Từ trái tim đến trái tim
LÒNG BIẾT ƠN VÀ CÂU CHUYỆN VÒNG TRÒN
Tôi, Tịnh Trúc GIa,
Gửi đến những người bạn của tôi,
 
Tôi là "Mái ấm dưới những rặng tre hiền hoà", có cô thầy chăm chút, có các bạn lớn lên từng ngày, một nơi chốn được chăm sóc thật chu đáo và ấm áp tình người.
 
Tôi là "Mái Nhà Chung", nơi mà các bạn và thầy cô đều được đón nhận và chúng tôi cùng sống, cùng làm việc với nhau. Tôi gửi gắm vào cuộc sống chung này sự quan tâm, niềm vui và tình yêu thương, để rồi những giá trị này phản chiếu lại nơi từng thành viên trong cộng đồng. Dù là một hạt mầm vừa nảy hay một vườn cây xanh tốt, dù là một bạn học viên đã lớn hay một em bé mẫu giáo vừa nhập học, đối với tôi, tất cả đều là gia đình, tất cả đều quý giá.
 
Như bạn thấy, có hàng trăm bước chân đã in dấu lên mặt đất của tôi, đã nhảy trên bàn chân tôi, những đôi tay đã làm việc trên mảnh đất của tôi và những tiếng cười vang vọng. Cộng đồng chúng tôi chọn cách sống bền vững, cố gắng hết sức hạn chế tổn thương cho môi trường. 
Tôi, đón nhận tất cả yêu thương,
Mỗi bàn tay, là một sự đóng góp rất lớn, câu chuyện đó không tạo dựng bởi chỉ riêng các bạn và thầy cô mỗi ngày làm việc, sống tại Tịnh Trúc GIa, mà ở đó là những câu chuyện về sự hỗ trợ từ nhiều người bạn ở gần tôi và ở xa tôi. Bằng những sự quan tâm về đời sống của từng thành viên mà được Tôi-Tịnh Trúc Gia bao bọc, khôn lớn lên từng ngày. Có những sự giúp đỡ mà những con người sống trong tôi thực sự rất biết ơn, vì chính những hành động tử tế xuất phát từ tình thương yêu đã góp phần rất lớn vào sự phát triển của tôi, cũng nâng cao nhận thức chung của xã hội, một góc nhìn với những giá trị lớn hơn khi mọi người nói về tôi, Tịnh Trúc Gia có những câu chuyện đẹp.  
 
Ở đó, đời sống của tôi cũng có những lúc chưa trọn vẹn, nhưng tôi biết ơn tất cả, những con người đồng hành từ khi tôi được sinh ra, nuôi dưỡng cho đến bây giờ, để tôi có thể chia sẻ nhiều hơn câu chuyện của mình. Câu chuyện của sự thực tập lòng biết ơn, câu chuyện về hạnh phúc mà chính tôi cũng hiểu rằng, con đường đi mới thực sự quan trọng, trong đó tôi cũng trải qua những niềm vui lớn, và cũng không ít thách thức. Và tôi cũng có lòng tin rằng, dù các bạn đã gặp hay chỉ mới gặp tôi qua các câu chuyện kể, các bạn cũng có thể cảm nhận được sự biết ơn mà tôi muốn gửi đến các bạn. Sự thực tập này, các bạn học viên, các thầy cô và tất cả sự sống tại Tịnh Trúc Gia (tôi) luôn luôn thực tập, thực tập trong từng bữa ăn, thực tập trong từng ngày của đời sống. 
 
Và vẫn còn nhiều lắm, nhiều câu chuyện mà tôi muốn kể cho bạn lắm, tôi cũng không cần phải gọi tên một ai trong hành trình này, vì tôi biết hành trình này là chung, là của chúng ta, từ những điều nhỏ nhất góp lại cho tôi cho ngày hôm nay, cũng chính là lúc tôi muốn gọi đúng tên tôi, tên anh, tên chị, tên em... Những con người cho đi yêu thương và nhận lại thương yêu.
 
Thân mến,
Tịnh Trúc Gia.
Tôi là Tịnh Trúc Gia và tôi rất biết ơn các bạn!